Sau khi ông Lê Đình Kình bị
bắn chết và bị phanh thây, không dưới 20 nhà hoạt động dân chủ, hoạt động xã hội
trong đó có cả những nhân sỹ, trí thức, giáo sư, tiến sỹ khoa học nối nhau treo
ảnh đã từng chụp cùng với nạn nhân (khi còn sống) lên mạng lưới toàn cầu để bày tỏ cảm thông sâu
sắc và phản đối kẻ độc tài. Song, cho tới nay, những tấm hình đó vừa chẳng làm
cho người chết sống lại cũng không thể giúp gì cho những nạn nhân còn sống thoát
án tử hình, chung thân. Theo một nguồn tin của người viết, giới luật sư bên bị
còn tư vấn cho các bị cáo nên nhận tội hoặc nhũn nhặn trước “tòa” hầu được thuyên
giảm án phạt. Tuy nhiên, “phiên tòa phúc thẩm” đã cho thấy luật sư đã làm cho những
người lĩnh án tử hình sẽ phải chết ngược với những uy dũng họ đã có. Lịch sử chống
độc tài của Việt Nam đã mất hẳn một chương anh hùng. Kẻ độc tài đã tránh được một
cái tát thẳng vào mặt.
Nhưng lịch sử không dừng ở
đây và có thể sẽ vẫn diễn ra như cũ. Bài viết cũ sau đây chỉ muốn lịch sử sẽ phải
thay đổi. Đó chính là lý do người viết cho đăng lại ở đây để trình độc giả.
Đồng Tâm: Phải nghĩ khác
Vụ Ðồng Tâm lại là
một thắng lợi to lớn cho kẻ cầm quyền.
1. Kẻ cầm
quyền đã làm cho toàn giới bị trị thấy rõ bọn chúng vẫn hoàn toàn
dư sức mạnh và thừa tự tin để dập tắt mọi ý muốn, hành động chống
cự lại các quyết định vô lý của chính quyền. Sức mạnh vẫn còn lớn
tới mức chúng sẵn sàng huy động hàng nghìn binh lính cùng thiết bị
quân sự hiện đại chỉ để tấn công, tiêu diệt một thủ lĩnh nông dân
già trong tay chỉ có vài chục quân với vài vũ khí tự tạo, thô sơ.
Sự tự tin của kẻ cầm quyền vẫn dư thừa để tiếp tục chẳng cần phải
đắn đo để tráo trở, lật lọng, tàn ác.
2. Trước những
hành động ngang tàng, độc ác trắng trợn như thế, phản ứng nói chung
của kẻ bị trị vẫn chỉ giới hạn ở kêu xin, kiến nghị, cùng lắm là
chửi đổng, thậm chí nhiều kẻ còn bày tỏ tin tưởng vào chế độ, kỳ
vọng vào sự công minh, sáng suốt của kẻ thống trị. Phản ứng này là
chứng cớ không thể nghi ngờ cho sự tự tín đúng đắn của kẻ cầm
quyền trước khi quyết định giải quyết dứt điểm vụ Ðồng Tâm, đồng
thời là lời khuyên gián tiếp cho nhiều kẻ bị trị khác: chớ nên cương
cường với chính quyền.
3. Ðối với
nhóm người phản kháng có tổ chức, ngoài thủ lĩnh đã bị hạ sát
ngay trong buồng ngủ và bị làm nhục thân xác, tất cả đều tỏ thái
độ ăn năn, sám hối hoặc hết sức nhũn nhặn trước ống kính ghi hình
hoặc trước công đường. Sự thay đổi thái độ này không chỉ củng cố
thêm tính rụt rè, nhút nhát cho công chúng mà còn làm cho nhiều kẻ
bị trị khác ngộ nhận về sự chính trực của kẻ cầm quyền đàn áp.
4. Giới luật sư
rất hồ hởi, tích cực tham gia vào quá trình tố tụng mặc dù nghề
nghiệp, kinh nghiệm cá nhân, thực tế vụ án đã chứng minh rõ “pháp
luật”, “điều tra” và “tòa án” chỉ là công cụ của kẻ đàn áp. Hành
động này của giới luật sư (vô tình) đã đóng góp không nhỏ cho việc
bảo dưỡng vỏ bọc dân chủ của chế độ và nuôi dưỡng các ảo vọng công
lý trong giới bị trị.
Ðó là 4 hệ quả
tốt đẹp nhìn ở phương diện đối nội cho kẻ đương quyền.
Về đối ngoại:
1. Vụ Ðồng Tâm
là một thông điệp mạnh và hấp dẫn cho giới tư bản ngoại quốc. Họ
có thể an tâm loại đi hẳn ít nhất hai rủi ro cho các dự án đầu tư (bất
ổn xã hội; tranh chấp chủ-thợ) miễn là duy trì được quan hệ tốt
đẹp với giới cầm quyền.
2. Các chính
quyền trên thế giới bớt đi các phân vân về sự vững chắc của chế độ
độc tài hiện nay sau vụ Ðồng Tâm.
3. Những chính
quyền có toan tính thôn tính hoặc sử dụng chủ quyền Việt Nam cho các
lợi ích của họ sẽ gia tăng hỗ trợ, gắn bó chặt chẽ hơn với kẻ
thống trị sau vụ Ðồng Tâm.
Những điểm thành
công kể trên của kẻ cầm quyền có thể khiến nhiều người không đồng
tình hoặc, có thể, phẫn nộ với người viết vì cho rằng những điều
này làm nản lòng, nhụt chí nhiều người đấu tranh chống độc
tài tại Việt Nam. Tuy nhiên, nếu như chúng ta không nhìn nhận trong vụ
Ðồng Tâm, người dân Việt Nam lại bị thất bại rất bẽ bàng trước kẻ
cầm quyền đồng tộc, thì một thành công khác đối với kẻ cầm quyền
cần phải ghi thêm:
– Sau vụ Ðồng Tâm,
giới bị trị vẫn giữ nguyên phép thắng lợi tinh thần AQ để tự huyễn
hoặc mình và tiếp tục nhẫn nhịn đón nhận những bóc lột, đàn áp
mới, có thể khốc liệt hơn.
Chưa kể, trong vụ
Ðồng Tâm, những thành công kể trên của kẻ cầm quyền chưa phải là tất
cả. Ngay cả sự kiện người thủ lĩnh can trường – cụ già Lê Ðình Kình
– dù quyết tâm chống trả quyết định của chính quyền và đã tự trải
nghiệm các hành động hèn hạ, tàn độc của chính quyền vẫn một mực
thể hiện sự tin tưởng vào chế độ – cũng phải được tính là một
thành công lớn cho kẻ cầm quyền về mặt chính trị: Sự sai trái chỉ
thuộc cấp thực thi, còn kẻ cầm quyền tối cao, đảng lãnh đạo độc tôn
vẫn luôn anh minh, xứng đáng cầm quyền muôn năm!
Một chế độ
đã tỏ rõ bộ mặt “hèn với giặc, ác với dân” nhưng tất cả các nhân
sĩ cấp tiến nhất trong xã hội đều cố tình phát đi, gián tiếp hoặc
trực tiếp, một thông điệp rằng: Tôi không chống chính quyền! Ðây cũng
không thể không tính là thành công lớn cho kẻ độc tài có mộng cầm
quyền muôn thuở.
Người viết không
thể xót xa khi viết ra những điều này. Nhưng, chính trị không bao giờ
thể tất cho tình cảm, cảm tính.
Chính trị, về bản
chất, muôn thuở là mối quan hệ đối kháng mất còn giữa kẻ cầm quyền
và dân chúng. Chính trị luôn là cuộc đấu sống mái giữa kẻ thống
trị và kẻ bị trị. Kẻ mạnh hơn, khôn ngoan hơn sẽ thắng; kẻ yếu, kẻ
ngu ngơ hơn sẽ phải thua, phải bị kẻ khác thống trị hoặc bị tiêu
diệt.
Chế độ dân chủ đã
được sinh ra nhằm loại bỏ tính khốc liệt của mối quan hệ thống
trị-bị trị nhưng bản chất đối kháng và quy luật được thua-khôn dại,
mạnh yếu của cuộc chơi vẫn giữ nguyên. Người dân và chính quyền luôn
ở hai phía đối kháng; lá phiếu, phản ứng khôn dại, mạnh yếu của cử
tri sẽ quyết định mức độ phục vụ dân chúng cao hay thấp của chính
quyền. Các cuộc biểu tình nhiều ít bạo lực nhắm vào chính quyền
hay các cuộc bố ráp, giữ trật tự nhiều ít vũ lực quá đà nhắm vào
dân chúng luôn tồn tại trong các chế độ dân chủ. Ðể phòng bị sự đàn
áp của kẻ cầm quyền, các chế độ dân chủ không bao giờ để kẻ cầm
quyền có thể tự tiện, dễ dàng điều khiển các lực lượng vũ trang –
cảnh sát, quân đội.
Tập hợp, biểu
tình, thị uy, bố ráp chính quyền là những quyền đương nhiên của người
dân trong các quốc gia dân chủ.
Có quốc gia dân chủ
còn thận trọng, cảnh giác hơn với kẻ cầm quyền bằng cách trao quyền
sở hữu vũ khí cho mọi người dân để khi cần: Toàn dân đồng loạt cầm
súng đứng lên lật đổ chính quyền.
Các dân tộc khôn
ngoan đã đạt được chế độ dân chủ vẫn chẳng phút nào quên lãng hay lơ
là với quyền, với khả năng phải chống lại chính quyền.
Người dân trong các
chế độ dân chủ đang được hưởng những ưu việt của một chế độ, một
chính quyền không dám hành dân nếu không muốn bị trừng trị là điều
hoàn toàn không phải ngẫu nhiên.
Người Việt của chúng
ta hôm nay rõ ràng đang thất bại. Nhưng sự thất bại không phải định
mệnh. Thất bại cũng không chắc chắn sẽ phải lặp lại trong tương lai,
thậm chí ngày mai. Người dân của các quốc gia dân chủ cũng đã phải
trải qua nhiều lần thất bại, và nhiều khi tưởng chừng không thể
thành công, trước khi bắt được kẻ cầm quyền phải tuân thuận pháp
luật, lập nên một chính thể không thể đàn áp dân chúng nếu không
muốn bị lật đổ. Tuy thế, thất bại cũng vẫn là một khả năng có thể
xảy ra hoặc đôi khi vẫn xảy ra đối với người dân trong các quốc gia
dân chủ.
Người Việt chúng ta
trong lịch sử không phải không có lúc đã hành động và khí phách
khiến tất cả mọi kẻ cầm quyền đều phải kính nể.
Cách đây 90 năm,
Nguyễn Thái Học cùng 12 đồng sự chống chính quyền thực dân Pháp
bước lên máy chém công khai giữa ban ngày. Tất cả đều hiên ngang, bình
thản đưa đầu vào máy chém. Phó Ðức Chính, đề nghị được ngửa mặt
nhìn thẳng vào lưỡi chém, rồi ông hô vang “Việt Nam vạn tuế!”. Nguyễn
Thái Học chậm rãi bước lên máy chém sau cùng, từ chối uống chén
rượu an thần, khẳng khái đọc thơ xác quyết lý tưởng và hô vang “Việt
Nam vạn tuế!” khi lưỡi chém lao xuống. Lúc đó Phó Ðức Chính 23 tuổi,
Nguyễn Thái Học 28 tuổi.
Khí phách đó và
một nhận thức chính trị đúng đắn chắc chắn sẽ đưa dân tộc Việt Nam
thoát khỏi gọng kìm của một đảng chính trị đốn mạt.
PHS (13/09/2020)
(trong những ngày
chờ tuyên án của “phiên tòa sơ thẩm bỏ túi” vụ Đồng Tâm). In trên báo Trẻ
1209, 17/09/2020