Hiển thị các bài đăng có nhãn Tù nhân lương tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tù nhân lương tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Nhất vẫn Nhất – Hat off to a detained blogger Nhat

(Bilingual)

Phạm Hồng Sơn

Tờ Công an Nhân dân ngày 12/12/2013 vừa cho biết vài dòng tin về ông Trương Duy Nhất đang ở trong tù:

 “Trong quá trình điều tra, bị can Trương Duy Nhất đã khai rõ về hành vi viết và đăng tải các bài viết có nội dung nêu trên của mình. Tuy nhiên bị can không thừa nhận đó là hành vi phạm tội. Trương Duy Nhất không tỏ ra ăn năn hối cải về hành vi vi phạm của mình.”

Người như ông Trương Duy Nhất hẳn phải biết rõ ngày tù phía trước ông có thể sẽ phải kéo thêm hơn sáu năm nữa. Sáu năm là quãng thời gian có thể thừa để ông Nhất từ một ông bố của sinh viên trở thành một ông ngoại. Sáu năm cũng thừa để có thể biến một gia đình đầy đủ, hạnh phúc thành khánh kiệt, tan đàn xẻ nghé. 

Nhưng ông Nhất vẫn không chỉ không nhận tội mà còn “không tỏ ra ăn năn, hối cải” gì cả. Nghĩa là ông Nhất, 49 tuổi, cựu nhà báo nhà nước và con cưng của người có công với nhà nước, đã bác thẳng cơ hội được nhà nước xem xét, cho “hưởng lượng khoan hồng”: tại ngoại về nhà ăn Tết với vợ con hoặc sẽ được nhận bản án nhẹ để ra tù sớm.

Đúng là Nhất – Ông Trương Duy Nhất, cựu chủ trang blog “Một góc nhìn khác”.○


Hat off to a detained blogger Nhat

Pham Hong Son

Truong Duy Nhat, 49, a state-owned journalist-turned critical blogger and a son of a veteran communist party member in Vietnam, has been in prison and awaiting a trial since last May 2013 for a charge of “abusing democratic rights”, the infamous article 258 of Vietnam penal code.

Công an Nhân dân (the people’s police), a state-owned newspaper, just revealed some first info about Nhat since his arrest. One excerpts states:

“During the investigation, the suspect Truong Duy Nhat did declare clearly his writings and publications related to aforementioned contents. However, the suspect has not admitted any violations of law at all. Truong Duy Nhat has shown no repent nor regret over his violation.”

Mr Truong Duy Nhat must have well known of the article 258’s penalty severity, which may go up to seven years in prison. And Nhat must also have missed a lot his beloved like his spouse and his student daughter, who have been waiting for him day by day, night by night. But people like Nhat would hardly give up the liberal ideal upon threat or self-interest.

Nhat, in Vietnamese, signifies the top of a rank or something, which has nothing above. And Duy Nhat means unique, uniqueness.○

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Mai Thị Dung là ai? – Quiet sacrifice

(Bilingual)

Phạm Hồng Sơn

Bà Mai Thị Dung, người An Giang, 44 tuổi, tín đồ Phật giáo Hòa Hảo, chưa bao giờ là một người có tiếng. Bà Dung đang ở tù bước sang năm thứ chín (09) trong bản án tù 11 năm chỉ vì bà không muốn hành đạo Phật và làm việc thiện theo sự bày đặt của chính quyền. Hơn tám năm ở tù cùng chứng bệnh ở gan mật và tim, bà Dung vẫn nhất nhất không chịu nghe lời cán bộ trại “nhận tội, thành khẩn hối cải” để được Nhà nước “khoan hồng” cho về sớm hay ưu ái hơn trong việc chữa bệnh. Tháng trước, bà Dung còn bị chuyển trại, từ Xuân Lộc ra tận Hà Nội, nơi có lăng “Bác”, có cái nóng lạnh khắc nghiệt hơn hẳn miền Nam và xa nhà thêm hơn nghìn cây số.

Chồng bà Dung, ông Võ Hoàng Bửu, một tù nhân lương tâm, mới mãn 07 năm tù vào năm ngoái, đã nói riêng với người bạn nỗi lo của ông sau khi thấy bà Dung suy sụp hẳn trong lần thăm gặp hôm 19/11, bà Dung không tự đi lại được, da xạm đi, nói không ra tiếng. Ông lo: “Chắc Dung không kịp trở về.”

Ông Bửu lo là đúng vì “sinh có hạn tử bất kỳ” mà lần thăm gặp vừa rồi bà Dung vẫn nói với chồng: “Thà chết thôi, chứ không nhận tội đâu.”

 “Sĩ khả sát bất khả nhục”.

Nhưng bà Dung không phải “Sĩ”. Bà chỉ là nông dân thường đi cắt lúa thuê, có hai con và một chồng.○

Quiet sacrifice

Pham Hong Son

Mai Thi Dzung, 44, a Vietnamese southern peasant woman, who has been serving an 11-year-prison term since 2005 for her independent faith in Buddhism and social work, is facing a fatal risk. Over the past 8 years Dzung and her family repeatedly requested the authorities to provide her with adequate treatment and care for 8-year-long bile duct disease and heart trouble. However, not only was their request ignored she was also moved more than one thousand kilometers further to Hanoi where the weather is much harder. Dzung’s health has seriously deteriorated in Hanoi’s prison.

Recently Dzung’s husband, a newly released prisoner of conscience, got deeply worried about Dzung’s well-being after seeing her in prison a few days ago, he said to a friend of his: “Dzung could no longer walk on her own, speaking with difficulties and her skin looks darkened.” Buu went on plaintively: “She may not survive 3 more years to be released.”

Dzung’s husband is right. A chronic bile-duct disease combined with a heart problem without proper care may kill the patient anytime soon, not to mention Vietnam’s harsh prison conditions and commonly unfavorable treatment to invincible prisoners of conscience like Dzung, who has always denied guilt in spite of repeated pressure or temptations.

We would not have heard about Dzung had she died of poorly-cared sickness. But Dzung’s quietly probable death must be sacrifice to uphold human dignity. Human beings like Dzung must have believed this kind of death.○

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Tôi tuyệt thực để ủng hộ – I begin a supportive hunger strike


(Bilingual)

Phạm Hồng Sơn

Ngày 08/06/2013 khi vụ tuyệt thực của người tù lương tâm Cù Huy Hà Vũ đã bước sang ngày thứ 13 trong nhà tù – Trại giam số 5 Thanh Hóa – để phản đối những hành xử phi pháp và phi nhân của nhà chức trách, tác giả Từ Linh đã đưa ra nhiều gợi ý có tính đồng hành với ông Vũ.

Dĩ nhiên, có nhiều điểm trong những gợi ý đó không hẳn đã phù hợp với hiện trạng và tâm thức của giới đấu tranh tại Việt Nam, nhưng tôi tuyệt đối tâm đắc và chia sẻ về một tinh thần toát lên trong đó:

Chúng ta – những người yêu mến Tự do và đang còn ở ngoài nhà tù – cần phải làm một điều gì đó nhiều hơn là viết bài hay chỉ xướng lên tiếng nói ủng hộ xót xa.

Cho đến nay không có dấu hiệu nào cho thấy ông Vũ đã dừng tuyệt thực.

Vì những lẽ trên, tôi quyết định tự nguyện tuyệt thực 07 ngày đêm kể từ ngày 10/06/2013 đến ngày 17/06/2013 tại nhà riêng (Số 21 ngõ 72B Thụy Khuê- Hà Nội) để bày tỏ sự khâm phục và chia sẻ tinh thần đấu tranh và những rủi ro mà Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đang đối mặt. Đồng thời sự tuyệt thực này cũng là một bày tỏ đồng cảm, chia sẻ với tất cả những người đã và đang chịu sự sách nhiễu, bách hại của cường quyền tại Việt Nam.

Tôi biết có thể còn có nhiều cách bày tỏ khác hiệu quả hơn là đồng tuyệt thực và cũng có thể có nhiều cách tuyệt thực khác hiệu quả hơn cách tuyệt thực của riêng tôi. Nhưng trong bối cảnh hiện nay của tôi sự tự nguyện, tự phát đồng tuyệt thực là một cách bày tỏ khả thi và hiệu quả nhất đối với sự  dũng cảm của ông Cù Huy Hà Vũ và các nhà đấu tranh khác.

Trong thời gian tuyệt thực tôi sẽ giữ nhịp độ sinh hoạt và làm việc bình thường khi cơ thể vẫn cho phép.

Tôi tin sẽ có những nghi vấn về tính xác thực của tuyệt thực. Đó là những nghi vấn hữu lý. Nhưng trong trường hợp này tôi không còn cách nào khác là đặt niềm tin tuyệt đối vào sự tin tưởng tuyệt đối của mọi người. Bởi mọi phương tiện thông tin (hữu hay vô tuyến) của tôi đều có thể bị nhà chức trách cắt bỏ bất cứ lúc nào. Và theo tôi đây cũng là một cơ hội để chúng ta tự củng cố và xây dựng niềm tin, chữ tín cho bản thân mình, cho nhau và cho những vận động tiến bộ chung của toàn xã hội.○


I begin a supportive hunger strike

Pham Hong Son

On June 08, 2013, the 13th day of hunger strike, on which a prisoner of conscience, Mr Cu Huy Ha Vu, has been going in prison since May 27, 2013 to protest illegal and inhumane conduct of the authorities, Tu Linh wrote an article proposing many ideas to support Mr Cu Huy Ha Vu’s brave protest. I do not think all of these ideas are feasible in or fit to the current circumstances/pro-democracy strugglers of Vietnam but I do agree to the main idea:

We – people aspiring to Freedoms and still un-imprisoned – should do more than writing or voicing for Mr Cu Huy Ha Vu’s life-risking action.

And so far there have been no signs to indicate Mr Vu stops hunger strike.

Therefore, I decide to begin a 7-day hunger strike at my home (No 21 Alley 72B, Thuy Khue Street, Hanoi), starting from June 10, 2013 through June 17, 2013, in order to express my admiration and support to Mr Vu and also to other Vietnamese non-violent strugglers.

I will maintain daily activities as normal as my health permits.

Though there may be other more effective methods than hunger strike and even other more impressive ways of hunger strike than mine to support Mr Cu Huy Ha Vu a personal, spontaneous hunger strike now seems the most feasible and effective to me in standing by Mr Cu Huy Ha Vu and other courageous fellow compatriots.

I do know there may be doubts on the authenticity of my hunger strike at home. These questions are reasonable and understandable. However I allow myself to entrust my absolute confidence in your absolute trust because I could not rely on any means of communication, both wire or wireless, due to the authorities’ capacity in absolute control. In addition, it is providing us a great opportunity to build up or strengthen self-confidence, mutual trust and the credibility for a progressive movement.○


Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Two important trials to be held. Hai phiên tòa quan trọng sắp diễn ra.


(Song ngữ)

September 24, 2012 in Saigon: First hearing for the Club of Free Journalists’s members Nguyen Van Hai (Dieu Cay), Ta Phong Tan, Phan Thanh Hai (AnhBaSaigon).

September 26, 2012 in Cua Lo, Nghe An: Hearing on appeal for 04 Catholic young people who just exercised their constitutional rights in protesting “General Elections in 2011”. Outcomes of the first hearing: Anton Dau Van Duong sentenced to 42 months in prison and 18 months of house arrest; Anton Chu Manh Son, 36 months in prison and 12 months of house arrest; Phero Tran Huu Duc, 39 months in prison and 12 months of house arrest; JB Hoang Phong, suspended term of 24 months in prison and 36 months of probation.

(Updated on September 20, 2012: the place of trial of the second case is moved to the downtown of Vinh City: People's Court of Province Nghe An, 105 A Nguyen Thi Minh Khai Street, Vinh City)

HAI PHIÊN TÒA quan trọng rất SÁT NHAU

Ngày 24/09 tại Sài Gòn: Phiên sơ thẩm dành cho Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải (AnhBaSaigon)

Ngày 26/09 tại Cửa Lò, Nghệ An: Phiên phúc thẩm xét xử 4 thanh niên công giáo trong vụ rải truyền đơn "Tẩy chay bầu cử 2011". Phiên tòa sẽ diễn ra tại "Tòa án nhân dân Thị xã Cửa Lò, Phường Nghi Hương - Cửa Lò - Nghệ An"

Trong phiên sơ thẩm, bản án dành cho các thanh niên này: "Anton Đậu Văn Dương 42 tháng tù giam, 18 tháng quản chế; Phero Trần Hữu Đức 39 tháng tù giam, quản chế 12 tháng; Anton Chu Mạnh Sơn 36 tháng tù giam, quản chế 1 năm sau khi mãn hạn tù; JB. Hoàng Phong 24 tháng tù treo, thử thách 36 tháng. "

(Tin cập nhật ngày 20/09/2012: địa điểm xét xử phiên tòa thứ hai đã được quyết định rời về thành phố Vinh: Tòa án Nhân dân tỉnh Nghệ An, 105A Nguyễn Thị Minh Khai - thành phố Vinh)

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Thăm gia đình tù nhân Phạm Thanh Nghiên trước ngày mãn án


Mùa phượng vĩ đã chia tay từ lâu nhưng các con phố tấp nập của thành phố cảng dường như vẫn có sắc đỏ hồng trong cái nắng thu vàng rực rỡ quyện trong những cơn gió, chốc chốc lại ùa vào từ biển. Có lẽ quê hương của nữ tướng Lê Chân đang chộn rộn hồi hộp khi sắp được đón trở lại người con gái bé nhỏ mà kiên cường của mình.

Phạm Thanh Nghiên trước khi bị bắt
Chỉ còn đúng một tuần nữa[1] là Phạm Thanh Nghiên sẽ mãn hạn tù. Thấm thoắt 4 năm đã trôi qua kể từ ngày cô gái bé nhỏ của đất cảng Hải Phòng bị bắt, đúng ra là lôi đi, ngay trong lúc đang tọa kháng tại nhà với tấm biểu ngữ “Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam” quấn xung quanh người.

Trên bánh của những chiếc xe ôm đi đến nhà Phạm Thanh Nghiên chúng tôi vẫn cảm thấy băn khoăn vì trước đây có nghe phong thanh rằng những việc làm của Phạm Thanh Nghiên không được gia đình ủng hộ lắm. Liệu sự viếng thăm của chúng tôi có được gia đình hoan nghênh? Nhưng với ý nghĩ mạnh dạn “nếu gia đình, người dân chưa ủng hộ mà chúng ta lại xuôi tay thì làm sao người dân, xã hội hiểu ra được sự thật, làm sao người dân có thể ủng hộ, tham gia những việc làm tốt đẹp?” nên chúng tôi tự tin “quất” thêm hai bác xe ôm: “Bác đi nhanh nhanh cho chúng em tý!”. Sau những con phố lớn với những cái tên loáng qua như Lê Lợi, Cầu Đất, Cầu Tre,…sau những cú lượn, vòng ngoằn nghoèo điệu nghệ của hai bác xế ôm trong những khu dân cư chật hẹp của đất cảng, cuối cùng chúng tôi cũng đến và yên vị trong ngôi nhà xinh xắn của gia đình Phạm Thanh Nghiên: Nhà số 17, Liên khu Phương Lưu, Đông Hải 1, Quận Hải An.

Nhưng khác với “phong thanh” và “băn khoăn” trước đó, chúng tôi đã được đón tiếp rất thân tình ngay sau khi chúng tôi giới thiệu là những người yêu mến và ủng hộ những việc làm của Phạm Thanh Nghiên và muốn thăm gia đình, muốn biết về tình hình của Phạm Thanh Nghiên khi chỉ còn vài ngày nữa là “chị Nghiên mãn hạn tù”.

Rất may mắn, chúng tôi được gặp cả bác Nguyễn Thị Lợi, mẹ của Phạm Thanh Nghiên, năm nay 77 tuổi và hai người chị của Phạm Thanh Nghiên cùng một vài người bạn của gia đình lúc đó cũng đang có mặt. Như vậy là "nguồn tin" không quá đơn điệu và sự có mặt trông rất thân tình của người ngoài gia đình làm chúng tôi vui và yên tâm hẳn lên. Có nghĩa là, dù ở nơi tỉnh lẻ và ở khu bình dân, không phải người dân nào cũng e ngại cũng “tránh xa gia đình kẻ phản động” như nhà cầm quyền vẫn tuyên truyền.

Qua vài câu thăm hỏi gia đình chúng tôi sốt ruột đi ngay vào điều chúng tôi đang nóng lòng: “Thưa bác và hai chị, tình hình sức khỏe của chị Nghiên hiện nay ra sao? Gia đình mình vẫn đi thăm chị Nghiên thường xuyên chứ ạ?” Thế rồi chúng tôi được bác Lợi và hai người chị cho biết gia đình vẫn đi thăm nuôi Nghiên thường xuyên ở Trại giam số 05 Thanh Hóa thường thường hai tháng hoặc một tháng một lần. Mỗi chuyến đi là một hành trình bắt đầu từ 03h sáng bằng xe khách và về lại nhà vào đêm muộn hoặc sang ngày hôm sau. Chuyến thăm nuôi Phạm Thanh Nghiên gần đây nhất là vào ngày 26/07/2012, tinh thần của Nghiên “vẫn thế”, “sức khỏe tạm được”, “nó bảo là cách đấy ít thời gian đã có công an an ninh của Bộ và Thành phố vào gặp và hỏi nó là ”Chị Nghiên sắp được về rồi đấy. Vậy khi về chị Nghiên có suy nghĩ gì về việc làm tiếp theo không?”, nó bảo nó nói là: “Tôi vẫn phải yêu Tổ quốc tôi và tôi vẫn sẽ tiếp tục làm những việc như đã làm.” Thế là mấy anh an ninh nói:”Vậy thì chúng ta sẽ còn phải gặp nhau nhiều đấy.”, nghe xong câu đó nó bảo nó không nói gì cả.”

Về chuyện cương cường bộc trực như thế của Phạm Thanh Nghiên thì chúng tôi không lạ vì đã nghe thấy từ lâu rồi. Khoảng năm 2007 khi Nghiên đã gặp gỡ nhiều người hoạt động cổ xúy cho dân chủ và nhân quyền ở cả Hải Phòng và Hà Nội, một lần khi phải làm việc với công an, bị công an vặn vẹo, đe nẹt trong việc gặp gỡ, Phạm Thanh Nghiên đã nói luôn:”Nếu các anh gọi những người đó là phản động thì tôi tuyên bố tôi phải ủng hộ và chơi với phản động. Tôi đã gặp họ nhiều rồi, “phản động” mà lại như thế à?!”

Trong câu chuyện tiếp theo, chúng tôi thấy rất ngạc nhiên vì những gì Nghiên đã thể hiện trong tù, theo như lời hai chị gái và bác Lợi thuật lại, như một người đã trải qua tù nhiều lần chứ không phải là cô gái chân yếu tay mềm mới lần đầu vào chốn lao tù. Không biết cô gái Phạm Thanh Nghiên, khi đi tù nặng chỉ có 36kg, đã học được từ ai hay tự quyết đoán hành động, nhưng những ứng xử như thế này thì chúng tôi thường chỉ nghe được từ những người tù nam giới can trường và lại phải có kinh nghiệm nữa: Thông thường tù thường ở Trại giam số 05 vẫn gọi các nhân viên trại giam (quản giáo) là “ông” hoặc “bà” xưng là “con” hoặc “cháu” bất kể tuổi tác, nhưng Nghiên bé nhỏ  nhà ta, sinh năm 1977, chỉ gọi, từ quản giáo thường cho tới giám thị trại giam, là “cán bộ” xưng “tôi” thôi. Hai là, quần áo của nhà gửi vào thường phải đóng dấu bằng sơn đen nhòa nhọet hai chữ “PHẠM NHÂN” to tướng ở trước và sau thì mới được dùng, nhưng Nghiên bảo nhà mang hết quần áo về và chỉ mặc quần áo tù vì Nghiên nói: ”Tôi là Tù Nhân chứ không phải Phạm Nhân”.

Cảm thấy cuộc chuyện trò đang ở vào lúc “ấm nồng” nhất, chúng tôi vội hỏi nhỏ gia đình: “Thưa bác và hai chị, hình như ban đầu gia đình mình cũng phiền lòng với những việc của Nghiên làm lắm phải không?” Bác Lợi tỏ vẻ trầm ngâm, còn hai chị gái thì gần như cùng lên tiếng một lúc, sau đó người chị lớn như nói thay cho cả ba người: “Nói thật với các bác, ban đầu nhà em mệt mỏi lắm vì như các bác biết đấy, nhà em chỉ là dân lao động vôi vữa, chân tay thôi, trong khi đó thì bố lại đang ốm nằm đấy mà nó thì chưa đâu vào đâu cả. Thế mà suốt ngày cứ đi đâu suốt rồi lúc về lại ôm lấy cái máy tính, máy tiếc mà toàn chuyện đâu đâu thôi. Có lần em tức quá em đã tát Nghiên một cái khi thấy nó cứ ngồi dán mắt vào cái máy tính. Nhưng sau khi nó bị bắt, phần vì thương em mình, phần vì hiểu ra những việc làm của em mình là tốt và đúng nên thôi không giận nó nữa. Nó là đứa út ít nhất nhà, người lại gầy yếu nhất nên thương lắm các bác ạ.” Đến đây tất cả chúng tôi cùng lặng đi.

Hai chị gái Nghiên:
"Vì hiểu ra những việc làm của em mình
là tốt và đúng nên thôi không giận nó nữa."

Để phá vỡ cái không khí nặng nề đó, chúng tôi vội chuyển chủ đề và cũng là điều chúng tôi muốn xác minh: “Hình như chị Nghiên nhà mình mới chỉ tốt nghiệp phổ thông?” Lần này thì bác Lợi phân trần: “Phải nói rõ thế này, hồi nó học xong lớp 11 thì nó nghỉ học và có đi vào miền Nam một thời gian. Sau đó mấy năm, mới quay ra và học tiếp lớp 12 bổ túc văn hóa. Học có thế thôi.” Vậy là đúng như chúng tôi đã nghe, Phạm Thanh Nghiên chỉ có bằng chính thức cao nhất, mà các giấy tờ của nhà nước vẫn thường gọi là “trình độ văn hóa”, là lớp 12 bổ túc thôi. Thế mà chúng tôi có những người “giắt lưng” mấy bằng đại học khi đọc “Tâm thư” hay  “Uất ức biển ta ơi!” cũng phải thừa nhận chưa chắc mình đã viết được những câu văn như thế.

Hai chị gái còn kể cho chúng tôi nghe đã mấy lần Phạm Thanh Nghiên tuyệt thực để đấu tranh không phải cho bản thân mà đòi hỏi một số quyền lợi cho tù nhân như đòi phải cải thiện nước sạch cho tù nhân nữ hoặc yêu cầu phải trả lại đệm nằm cho tù trong mùa đông. Chúng tôi hỏi những lần đấu tranh đó có thành công thì các chị nói: ”Hình như có lần thành công.”

Đến đây, bỗng dưng chúng tôi cảm thấy lo lắng thực sự, không hiểu sự cương cường như thế ở nơi thân cô thế cô thì Nghiên có bị nhân viên trại giam “trả đũa” không, hai chị gái cho biết: “Chúng em thì không biết rõ nhưng khi tiếp xúc thì thấy mọi nhân viên mà chúng em gặp đều tỏ ra thân tình và đều gọi Nghiên nhà em là “chị” với thái độ tôn trọng và lần vừa rồi có người còn nói với chúng em với vẻ rất vui: “Người nổi tiếng của gia đình mình sắp về rồi đấy!” Nghe thế chúng tôi thở phào và nghĩ bụng: hình như có một qui luật muôn thuở, cai tù có thể rất hách dịch, có thể rất ác nhưng không thể coi thường những người tù trung tín, can trường.

Đến lúc câu chuyện lại đề cập đến vấn đề Biển Đông và biểu tình chống Trung Quốc thì chúng tôi mới sực nhớ ra chính Phạm Thanh Nghiên đã tham gia cuộc biểu tình chống Trung Quốc ngày 09/12/2007 ở trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội và Phạm Thanh Nghiên là người đã đứng đơn, vào ngày 17/06/2008, đề nghị Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội cấp phép để tổ chức một cuộc biểu tình chống lạm phát. Dĩ nhiên lá đơn đó đã bị bác. Và cho dù hai người ký tên trong đơn đã phải vào tù sau đó ít lâu[2], nhưng thời gian qua đã chứng tỏ quyền tự do biểu tình của người dân về mọi vấn đề bức xúc là hoàn toàn đúng đắn và cần thiết.

Bác Lợi, mẹ Nghiên:
"Tôi chỉ dạy con tôi phải là
người thật, làm thật, nói thật."

Vào cuối câu chuyện, chúng tôi hỏi riêng bác Lợi: “Thưa bác, lúc chị Nghiên bị bắt chắc bác khổ tâm lắm?”, nhìn thẳng chúng tôi bác Lợi nói: ”Tôi cũng đã dự liệu từ trước rồi, với việc làm của nó như thế trong một thời buổi như thế thì việc đó khó mà tránh được. Nhưng từ trước đến giờ tôi chỉ dạy con tôi là phải là người thật, làm thật, nói thật.”

Trên đường về trong sự miên man của cảm xúc vừa thương, vừa mừng, vừa lo và tự hào về Phạm Thanh Nghiên chúng tôi lại nhớ đến một suy nghĩ như đã nghe, đã đọc thấy ở đâu rằng công cuộc cứu nước, dân chủ hóa hiện nay cần phải có một tư duy khác trước, không thể cứ lấy sức mạnh võ biền, lấy tinh thần dân tộc cực đoan làm điểm tựa nếu không muốn vòng quay độc tài vẫn tiếp tục. Nhưng có một thứ chắc chắn vẫn phải luôn luôn cần, đó là: lòng dũng cảm.

Đi trong những cơn gió thổi từ Biển Đông vào thành phố cảng trên đường về chúng tôi như nghe thấy những âm vang thét gào vẫn vọng về từ Hoàng Sa, Trường Sa. Dẫu rằng biển của ta vẫn còn uất ức lắm nhưng chắc chắn vài hôm nữa Phạm Thanh Nghiên sẽ rất vui khi biết rằng bốn năm qua đã có thêm nhiều người trẻ hơn Nghiên, có học vấn hơn Nghiên, có gia đình bề thế hơn Nghiên cũng đã lên tiếng, đã dấn thân vì xã hội, vì sự an nguy của Tổ quốc.○

Nguyễn Phan Chung
11/09/2012



[1] Khi bài viết này lên khuôn thì chỉ còn 05 ngày nữa (ngày 18/09/2012) án tù 04 năm của Phạm Thanh Nghiên kết thúc. Khi về Phạm Thanh Nghiên còn phải bị 03 năm quản chế. Điện thoại liên lạc của gia đình (bác Nguyễn Thị Lợi): 0128 828 0694; 0313 741 629

[2] Lá đơn xin phép biểu tình (ghi ngày 17/06/2008) do Phạm Thanh Nghiên ký tên (người đứng đơn) và hai người tiếp ký: nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, cựu chiến binh Vũ Cao Quận đều người Hải Phòng. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị bắt ngày 10/09/2008 (sau đó bị kết án 06 năm tù giam, 3 năm quản chế); Phạm Thanh Nghiên bị bắt ngày 18/09/2008

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Hai tù nhân kiên định sắp về. Two invincible prisoners to be released


(Bilingual)

Ông Nguyễn Văn Túc, sinh năm 1964, và ông Phạm Văn Trội, sinh năm 1972, dự kiến sẽ mãn hạn tù lần lượt vào ngày 10/09  và 11/09 tới đây. Cả hai ông đều chấp nhận ở tù hết án giống nhau 04 năm tù giam và sẽ tiếp tục ra tù lần lượt chịu 03 năm và 04 năm quản chế tại gia kể từ ngày mãn án.

Biểu ngữ do nhóm ông Túc treo tại Hải Phòng năm 2008. Photo: on the Net

Ông Nguyễn Văn Túc: xuất thân nông dân tại Thái Bình bị bắt vào ngày 10/09/2008 sau đó bị cáo buộc vào Điều 88 Luật Hình Sự “Tội tuyên truyền chống Nhà nước…” do đã tham gia vào những hoạt động cổ xúy dân chủ, nêu cao tinh thần yêu nước. Hoạt động nổi nhất là tham gia vào nhóm treo biểu ngữ ở Hải Phòng với dòng chữ “Bảo Vệ Toàn Vẹn Lãnh Thổ, Lãnh Hải, Hải Đảo VN…”. Qua hai phiên xét xử, mức án của ông Nguyễn Văn Túc vẫn không thay đổi: 04 năm tù giam và 03 năm quản chế. Trong suốt quá trình tù đày cho đến nay ông Nguyễn Văn Túc luôn kiên định quan điểm và thường nhắn nhủ ra ngoài: ”Gia đình và mọi người phải tin rằng tôi không làm gì sai.”

Ông Nguyễn Văn Túc hiện đang bị bệnh mạch vành, thoái hóa đốt sống cổ và trĩ. Vợ ông Nguyễn Văn Túc là bà Bùi Thị Rề làm nghề nông (sinh năm 1968).  Hai ông bà có hai con, con gái lớn 24 tuổi và con trai 18 tuổi. Trong chuyến thăm nuôi cách đây hơn một tháng, bà Rề cho biết ông Túc tinh thần vẫn vững vàng và nói: “Gia đình không phải đi đón anh vì họ đã bắt đưa anh đi thì họ phải đưa anh về.”

Địa chỉ gia đình: Thôn Cổ Dũng 1, Xã Đông La, Huyện Đông Hưng, Tỉnh Thái Bình. Điện thoại (Bùi Thị Rề): 097 275 3049.
Địa chỉ trại giam: Đội 16, Phân trại 3, Trại giam Nam Hà, Xã Ba Sao, Huyện Kim Bảng, Hà Nam.

Ông Phạm Văn Trội, cử nhân Khoa học Xã hội Nhân văn chuyên ngành Quản lý Xã hội, bị bắt rạng sáng ngày 11/09/2008, bị cáo buộc vào Điều 88 Luật Hình Sự “Tội tuyên truyền chống nhà nước…” do những hoạt động cổ xúy dân chủ, nhân quyền. Sau hai phiên xét xử mức án của ông Phạm Văn Trội giữ nguyên: 04 năm tù giam và 04 năm quản chế. Mặc dù hai con còn rất nhỏ (hiện nay cháu trai đầu 10 tuổi, cháu gái út 06 tuổi) cùng với mẹ già (80 tuổi), ông Phạm Văn Trội luôn khước từ mọi gợi ý nhận tội để được giảm án. Cách đây khoảng 06 tháng ông Phạm Văn Trội đã bị chuyển trại đi xa nhà hơn, từ Nam Hà vào Nghệ An, nhưng quan điểm của ông vẫn không thay đổi. Ông Phạm Văn Trội thường động viên vợ bằng câu nói: “Đừng quá lo cho anh. Cứ coi như anh lại đi bộ đội một lần nữa đi.”

Vợ ông Phạm Văn Trội là bà Nguyễn Thị Huyền Trang sinh năm 1980 là thợ thêu thủ công. Từ nhiều tuần nay công an huyện đã đến nhà ông Phạm Văn Trội gặp mẹ và vợ để trấn an tinh thần và cho biết “Ông Trội sẽ được cơ quan chức năng đưa về tận nhà”.

Địa chỉ gia đình: Thôn Kỳ Dương, Xã Chương Dương, Huyện Thường Tín, Hà Nội. Tel. của bà Nguyễn Thị Huyền Trang: 0123 9542 730
Địa chỉ trại giam: Trại giam số 06, Xã Hạ Lâm, Huyện Thanh Chương, Tỉnh Nghệ An.

Two invincible prisoners to be released

Mr. Nguyen Van Tuc, a peasant, 48, and Mr. Pham Van Troi, BA, 40, are going to finish their 04-year-prison-terms on 10 September and 11 September 2012 respectively. Both these prisoners have refused any suggestions of commutations upon a parole or confession. They will also have to serve 03 and 04 years of house arrest after release respectively. Both were accused of “Producing propaganda against the state”, the notorious Article 88 of Vietnam’s Penal Code, in two separate cases in 2008.
A banner Tuc and others hung at a side of a bridge in Haiphong in 2008. “Integral Sovereignty, Land, Sea and Islands. Democracy, Human Rights for the Vietnamese People. Pluralism, Multi-Party System for Vietnam”


Mr. Nguyen Van Tuc, originated in Thai Binh province, well known for tradition of uprisings, was participating in democratic activism and patriotic promotion against the Chinese invasion and threat of Vietnam sovereignty. The most famous of his activities was joining a group to hang patriotic and democratic banners in Hai Phong in 2008 shortly before his arrest. Mr. Nguyen Van Tuc has suffered from several diseases such as coronary trouble, degenerative cervical spine, haemorrhoids but he always tries to convey a message through his family visit: "People must believe that I am right, doing nothing wrong." Mr. Nguyen Van Tuc has two children (a daughter, 24, and a boy, 18), his wife, a peasant, Bui Thi Re, 44.

Home Address: Thôn Cổ Dũng 1, Xã Đông La, Huyện Đông Hưng, Tỉnh Thái Bình. Tel. (Ms Bui Thi Re): 097 275 3049.
Prison Address: Đội 16, Phân trại 3, Trại giam Nam Hà, Xã Ba Sao, Huyện Kim Bảng, Hà Nam.

Mr Pham Van Troi, graduated from the University of Social and Human Sciences, majored in Social Management in 2000, was doing democratic activism by assisting other activists, writing articles or spreading democratic information among people. Before his arrest at night on September 10, 2008 Mr Pham Van Troi had been harassed, threatened several times. Though his family conditions were not favorable for activism, at the time of his arrest in 2008, his two children quite small (a 06-year-boy and a 2-year-daughter), his mother rather old, his wife, a craft worker, so young, 28, Mr Pham Van Troi’s commitment to the democratic activism has been so high that he always affirmed that what he has been doing is right. About 06 months ago he was moved farther from Hanoi to a prison in Nghe An province (about 300 Km south of Hanoi) but his stance remains unchanged. And he often said to his wife: “Please do not worry much about me. Keep thinking as if I was serving once more in the military to save our country.”

Home Address: Thôn Kỳ Dương, Xã Chương Dương, Huyện Thường Tín, Hà Nội. Tel. (Nguyễn Thị Huyền Trang, Pham Van Troi’s wife): 0123 9542 730.
Prison Address: Trại giam số 06, Xã Hạ Lâm, Huyện Thanh Chương, Tỉnh Nghệ An.